题虎溪萧氏卷子

明代 杨士奇
连山飞来如虎蹲,溪水百折缘山根。萦回陕旷忽异状,武陵未数桃花源。 大宅谁家住深窈,粉壁纱窗动晴晓。门前稻麦连纷纷,千畦万畛翻青云。 云深截断樵牧路,车马城中那得闻。四时高堂会宗族,旨酒肥羔间山蔌。 座中诗礼罗俊贤,楚楚威仪光佩服。此地移家今几传,但闻朝代忘岁年。 南阶乔木昔人植,如今已上干青天。从知遗安及孙子,岂独地灵能致此。 后来继者更不忘,更百千年胡可量。
lián shān fēi lái dūn   shuǐ bǎi zhé yuán shān gēn yíng huí shǎn kuàng zhuàng   líng wèi shù táo huā yuán    
zhái shuí jiā zhù shēn yǎo   fěn shā chuāng dòng qíng xiǎo mén qián dào mài lián fēn fēn qiān   wàn zhěn fān qīng yún    
yún shēn jié duàn qiáo   chē chéng zhōng de wén shí gāo táng huì zōng zhǐ   jiǔ féi gāo jiān shān    
zuò zhōng shī luó jùn xián   chǔ chǔ wēi guāng pèi jiā jīn chuán dàn   wén cháo dài wàng suì nián    
nán jiē qiáo rén zhí   jīn shàng gàn qīng tiān cóng zhī ān sūn zi   líng néng zhì    
hòu lái zhě gèng wàng   gèng bǎi qiān nián liàng