题胡氏溪亭

唐代 朱庆馀
亭与溪相近,无时不有风。涧松生便黑,野藓看多红。 雨足秋声后,山沈夜色中。主人能守静,略与客心同。
tíng xiāng jìn   shí yǒu fēng jiàn sōng shēng biàn 便 hēi   xiǎn kàn duō hóng
qiū shēng hòu   shān shěn zhōng zhǔ rén néng shǒu jìng   lüè xīn tóng