题虎丘寺

唐代 刘长卿
青林虎丘寺,林际翠微路。仰见山僧来,遥从飞鸟处。 兹峰沦宝玉,千载唯丘墓。埋剑人空传,凿山龙已去。 扪萝披翳荟,路转夕阳遽。虎啸崖谷寒,猿鸣杉松暮。 裴回北楼上,江海穷一顾。日映千里帆,鸦归万家树。 暂因惬所适,果得损外虑。庭暗栖闲云,檐香滴甘露。 久迷空寂理,多为繁华故。永欲投死生,馀生岂能误。
qīng lín qiū   lín cuì wēi yǎng jiàn shān sēng lái   yáo cóng fēi niǎo chù
fēng lún bǎo   qiān zǎi wéi qiū mái jiàn rén kōng chuán   záo shān lóng
mén luó huì   zhuǎn yáng xiào hán   yuán míng shān sōng
péi huí běi lóu shàng   jiāng hǎi qióng yìng qiān fān   guī wàn jiā shù
zàn yīn qiè suǒ shì   guǒ de sǔn wài tíng àn xián yún   yán xiāng gān
jiǔ kōng   duō wèi fán huá yǒng tóu shēng   shēng néng