题虎丘

宋代 冯时行
海甸平无际,突阜如踞虎。 杉松閟岩壑,殿阁焕藻黼。 老眼凌云烟,吴会略可俯。 昔游恍如昨,岁月不胜数。 老矣惬重来,病倦喜欲愈。 况复偕贤彦,清罅侑歌舞。 高谈闻善谑,锦绣落英吐, 篱菊粲佳节,山屐霁淫雨, 蜀客万里外,艰虞棘肺腑。 摧颓已无气,赖此作一鼓。 却欲挽长江,快意洗天宇。 且复置是事,秋风送归橹。
hǎi diàn píng  
shān sōng yán   diàn 殿 huàn zǎo
lǎo yǎn líng yún yān   huì lüè
yóu huǎng zuó   suì yuè shèng shù
lǎo qiè chóng lái   bìng juàn
kuàng xié xián yàn   qīng xià yòu
gāo tán wén shàn xuè   jǐn xiù luò yīng  
càn jiā jié   shān yín  
shǔ wàn wài   jiān fèi
cuī tuí   lài zuò
què wǎn cháng jiāng   kuài tiān
qiě zhì shì shì   qiū fēng sòng guī