题胡女骑

宋代 周文璞
燕山雪花一尺飞,胡人胡女夜打围。 海东青过流沙西,黄头郎主独自归。 创残狐兔悬毡车,疲惫鹰犬闻笳悲。 君不见自从石晋纳书款,白沟河漘作边面。
yān shān xuě huā chǐ fēi   rén wéi  
hǎi dōng qīng guò liú shā 西   huáng tóu láng zhǔ guī  
chuàng cán xuán zhān chē   bèi yīng quǎn wén jiā bēi  
jūn jiàn cóng shí jìn shū kuǎn   bái gōu chún zuò biān miàn