题湖南清绝图

宋代 韩驹
故人来从天柱峰,手提石廪与祝融。 两山坡陀几百里,安得置之行李中? 下有潇湘水清泻,平沙赤岸摇丹枫。 渔舟已入浦溆宿,客帆日暮犹争风。 我方骑马大梁下,怪此物象不与常时同。 故人谓我乃绢素,粉精墨妙烦良工。 都将湖南万古愁,与我顷刻开心胸。 诗成画往默惆怅,老眼复厌京尘红。
rén lái cóng tiān zhù fēng   shǒu shí lǐn zhù róng  
liǎng shān tuó bǎi   ān zhì zhī xíng zhōng  
xià yǒu xiāo xiāng shuǐ qīng xiè   píng shā chì àn yáo dān fēng  
zhōu 宿   fān yóu zhēng fēng  
fāng liáng xià   guài xiàng cháng shí tóng  
rén wèi nǎi juàn   fěn jīng miào fán liáng gōng  
dōu jiāng nán wàn chóu   qǐng kāi xīn xiōng  
shī chéng huà wǎng chóu chàng   lǎo yǎn yàn jīng chén hóng