题胡景颜双清堂

宋代 姚勉
盘桓松菊陶元亭,俯仰山泉白乐天。 长谓若人无复有,后身却在石溪边。
pán huán sōng táo yuán tíng   yǎng shān quán bái tiān  
zhǎng wèi ruò rén yǒu   hòu shēn què zài shí biān