题慧山泉

唐代 若水
石脉绽寒光,松根喷晓凉。注瓶云母滑,漱齿茯苓香。 野客偷煎茗,山僧借净床。安禅何所问,孤月在中央。
shí mài zhàn hán guāng   sōng gēn pēn xiǎo liáng zhù píng yún huá   shù chǐ 齿 líng xiāng
tōu jiān míng   shān sēng jiè jìng chuáng ān chán suǒ wèn   yuè zài zhōng yāng