题画竹

清代 戴亨
我性爱竹老成癖,客寓常栽伴孤宿。为君独抱岁寒心,雨干霜条看不足。 今来塞上无此君,幽梦遥情绕深谷。我欲披图作卧游,画师今谁能画竹。 与可已没仲圭死,卫风淇水空三复。玉翁好画古所无,画师为写潇湘图。 展卷琅玕崒森爽,株株卓立根苍梧。湘娥昼泣天黯惨,呜咽幽涧流清渠。 怪石狰狞立山鬼,云涛烟海相模糊。炎天挥汗一对吟,凉风谡谡吹蓬庐。
xìng ài zhú lǎo chéng   cháng zāi bàn 宿 wèi jūn bào suì hán xīn   gàn shuāng tiáo kàn    
jīn lái sāi shàng jūn   yōu mèng yáo qíng rào shēn zuò yóu huà   shī jīn shuí néng huà zhú    
méi zhòng guī   wèi fēng shuǐ kōng sān wēng hǎo huà suǒ huà   shī wèi xiě xiāo xiāng    
zhǎn juǎn láng gān sēn shuǎng   zhū zhū zhuó gēn cāng xiāng é zhòu tiān àn cǎn   yōu jiàn liú qīng    
guài shí zhēng níng shān guǐ   yún tāo yān hǎi xiàng yán tiān huī hàn duì yín liáng   fēng chuī péng