题画送欧阳广哲

明代 杨士奇
往昔送子时,春冰洞地明。两京遂间阔,相望摇心旌。 今年子重来,几日复南征。念子道路难,激我离别情。 是时碧梧亭亭汎露彩,翠竹瑟瑟含秋声。踌蹰何以赠远行。 子负挺特姿,潇洒梧竹清。岂不闻峄阳之产中琴瑟,嶰谷之材谐律吕。 人生有志当大用,况遇明时事尧禹。常保坚贞德,不随流俗迁。 不见溪头磐石重如山,时解出云腾九天。
wǎng sòng shí   chūn bīng dòng míng liǎng jīng suì jiān kuò   xiāng wàng yáo xīn jīng
jīn nián zi chóng lái   nán zhēng niàn dào nán   bié qíng
shì shí tíng tíng fàn cǎi   cuì zhú hán qiū shēng chóu chú zèng yuǎn xíng
zi tǐng 姿   xiāo zhú qīng wén yáng zhī chǎn zhōng qín   xiè zhī cái xié
rén shēng yǒu zhì dāng yòng   kuàng míng shí shì yáo cháng bǎo jiān zhēn   suí liú qiān
jiàn tóu pán shí zhòng shān   shí jiě chū yún téng jiǔ tiān