题画四首 其二

明代 王世贞
秋老苍山俱是骨,枫丹独树有馀姿。屋头飞瀑挂不断,兴在忘言拄颊时。
qiū lǎo cāng shān shì   fēng dān shù yǒu 姿 tóu fēi guà duàn xīng   zài wàng yán zhǔ jiá shí