题画石山

宋代 徐铉
彼美巉岩石,谁施黼藻功。回岩明照地,绝壁烂临空。 锦段鲜须濯,罗屏展易穷。不因秋藓绿,非假晚霞红。 羽客藏书洞,樵人取箭风。灵踪理难问,仙路去何通。 返驾归尘里,留情向此中。回瞻画图畔,遥羡面山翁。
měi chán yán shí   shuí shī zǎo gōng huí yán míng zhào   jué làn lín kōng
jǐn duàn xiān zhuó   luó píng zhǎn qióng yīn qiū xiǎn 绿   fēi jiǎ wǎn xiá hóng
cáng shū dòng   qiáo rén jiàn fēng líng zōng nán wèn   xiān tōng
fǎn jià guī chén   liú qíng xiàng zhōng huí zhān huà pàn   yáo xiàn miàn shān wēng