题画三首 其一

元代 吴镇
我爱晚风清,顺适随所赏。曩古竹林仙,忽忽竟长往。 荒除杂废墟,几度蓬蒿长。可人日相亲,言笑容抵掌。 靳馀一席宽,何用居求广。荷锄艺朮蔬,刮地芟草莽。 举步山水长,引引支离杖。行役忘尔汝,啸答岩谷响。 澹然入无何,朝来山气爽。
ài wǎn fēng qīng   shùn shì suí suǒ shǎng nǎng zhú lín xiān   jìng cháng wǎng    
huāng chú fèi   péng hāo zhǎng rén xiāng qīn yán   xiào róng zhǐ zhǎng    
jìn kuān   yòng qiú guǎng 广 chú shù shū guā   shān cǎo mǎng    
shān shuǐ zhǎng   yǐn yǐn zhī zhàng xíng wàng ěr xiào   yán xiǎng    
dàn rán   zhāo lái shān shuǎng