题黄休复茅亭

唐代 任玠
聚散荣枯一梦中,西归亲友半成空。 唯馀大隐茅亭客,垂白论交有古风。
sàn róng mèng zhōng   西 guī qīn yǒu bàn chéng kōng  
wéi yǐn máo tíng   chuí bái lùn jiāo yǒu fēng