题黄山汤院

唐代 李敬方
楚镇惟黄岫,灵泉浴圣源。煎熬何处所,炉炭孰司存。 沙暖泉长拂,霜笼水更温。不疏还自决,虽挠未尝浑。 地启岩为洞,天开石作盆。常留今日色,不减故年痕。 阴焰潜生海,阳光暗烛坤。定应邻火宅,非独过焦原。 龙讶经冬润,莺疑满谷暄。善烹寒食茗,能变早春园。 及物功何大,随流道益尊。洁斋齐物主,疗病夺医门。 外秘千峰秀,旁通百潦奔。禅家休问疾,骚客罢招魂。 卧理黔川守,分忧汉主恩。惨伤因有暇,徒御诫无喧。 痒闷头风切,爬搔臂力烦。披榛通白道,束马置朱幡。 谢屐缘危磴,戎装逗远村。慢游登竹径,高步入山根。 崖巘差行灶,蓬茅过小轩。御寒增帐幕,甃影尽玙璠. 不与华池语,宁将浴室论。洗心过顷刻,浸发迨朝暾。 汗洽聊箕踞,支羸暂虎蹲。濯缨闲更入,漱齿渴仍吞。 气燠胜重絸,风和敌一尊。适来还蹭蹬,复出又攀援。 形秽忻除垢,神嚣喜破昏。明夷徵立象,既济感文言。 已阂眠沙麂,仍妨卧石猿。香驱蒸雾起,烟霿湿云屯。 破险更祠宇,凭高易庙垣。旧基绝仄足,新构忽行鹓. 胜地非无栋,征途遽改辕。贪程归路远,折政讼庭繁。 兴往留年月,诗成遗子孙。已镌东壁石,名姓寄无垠。
chǔ zhèn wéi huáng xiù   líng quán shèng yuán jiān áo chǔ suǒ   tàn shú cún
shā nuǎn quán zhǎng   shuāng lóng shuǐ gèng wēn shū hái jué   suī náo wèi cháng hún
yán wèi dòng   tiān kāi shí zuò pén cháng liú jīn   jiǎn nián hén
yīn yàn qián shēng hǎi   yáng guāng àn zhú kūn dìng yīng lín huǒ zhái   fēi guò jiāo yuán
lóng jīng dōng rùn   yīng mǎn xuān shàn pēng hán shí míng   néng biàn zǎo chūn yuán
gōng   suí liú dào zūn jié zhāi zhǔ   liáo bìng duó mén
wài qiān fēng xiù   páng tōng bǎi lǎo bēn chán jiā xiū wèn   sāo zhāo hún
qián chuān shǒu   fēn yōu hàn zhǔ ēn cǎn shāng yīn yǒu xiá   jiè xuān
yǎng mèn tóu fēng qiè   sāo fán zhēn tōng bái dào   shù zhì zhū fān
xiè yuán wēi dèng   róng zhuāng dòu yuǎn cūn màn yóu dēng zhú jìng   gāo shān gēn
yǎn chà xíng zào   péng máo guò xiǎo xuān hán zēng zhàng   zhòu yǐng jǐn fán   .
huá chí   níng jiāng shì lùn xīn guò qǐng   jìn dài zhāo tūn
hàn qià liáo   zhī léi zàn dūn zhuó yīng xián gèng   shù chǐ 齿 réng tūn
shèng zhòng jiǎn   fēng zūn shì lái huán cèng dèng   chū yòu pān yuán
xíng huì xīn chú gòu   shén xiāo hūn míng zhēng xiàng   gǎn wén yán
mián shā   réng fáng shí yuán xiāng zhēng   yān méng shī 湿 yún tún
xiǎn gèng   píng gāo miào yuán jiù jué   xīn gòu xíng yuān   .
shèng fēi dòng   zhēng gǎi yuán tān chéng guī yuǎn   zhé zhèng sòng tíng fán
xīng wǎng liú nián yuè   shī chéng sūn juān dōng shí   míng xìng yín