题黄九烟集后

清代 谢章铤
兰芷不芳已千载,九疑云雨悲真宰。黄公崛起读《离骚》,把臂灵均出桑海。 烈皇被发上钧天,辛苦宵衣十七年。几辈榜花书淡墨,何人大树画凌烟。 黄巾白棓纷流涕,苦李枝高压门第。钜镇告身归命侯,孱王闰位奈何帝。 银鱼金碗委山丘,汗漫安能更九州。阆风殿下万言策,白玉楼中五月秋。 飘零且看扬州月,燕子春镫梦瑶阙。法曲犹弹得宝歌,新诗久痛《无家别》。 神仙才子半荒唐,万事苍天付渺茫。牛马随人充下走,芙蓉无地礼东皇。 青蝇作客供凭吊,黄鹤相逢莫嘲笑。偶传六义向秋波,可有一戈挥夕照。 南国是时总可哀,群公声价凤凰台。谯周家世修降表,庾信关山逞赋才。 白下登高独回首,斑斑竹子湘江口。三户销沈博浪椎,一痴烂醉兰陵酒。 萧疏华发忽心惊,老死何颜入北京。愿从陈继称同调,不逐归庄浪得名。 墓铭手写归何处,解脱应骑箕尾去。北渚风凄吊屈辰,西堂梦冷伤嵇句。 平生嫚骂眼谁青,刍狗幽斋一客星。且署头衔前进士,忍抛脚色小朝廷。 素冠永谢流离子,七十二湖清若此。宋玉重来赋《大招》,彭咸相见应狂喜。 崛健人间略似人,百年养士有孤臣。骚魂呜咽指薇蕨,话罢庚寅话甲申。
lán zhǐ fāng qiān zǎi   jiǔ yún bēi zhēn zǎi huáng gōng jué sāo 》,   líng jūn chū sāng hǎi
liè huáng bèi shàng jūn tiān   xīn xiāo shí nián bèi bǎng huā shū dàn   rén shù huà líng yān
huáng jīn bái bàng fēn liú   zhī gāo mén zhèn gào shēn guī mìng hóu   chán wáng rùn wèi nài
yín jīn wǎn wěi shān qiū   hàn màn ān néng gèng jiǔ zhōu láng fēng diàn 殿 xià wàn yán   bái lóu zhōng yuè qiū
piāo líng qiě kàn yáng zhōu yuè   yàn zi chūn dèng mèng yáo quē yóu dàn de bǎo   xīn shī jiǔ tòng jiā bié 》。  
shén xiān cái bàn huāng táng   wàn shì cāng tiān miǎo máng niú suí rén chōng xià zǒu   róng dōng huáng
qīng yíng zuò gōng píng diào   huáng xiāng féng cháo xiào ǒu chuán liù xiàng qiū   yǒu huī zhào
nán guó shì shí zǒng āi   qún gōng shēng jià fèng huáng tái qiáo zhōu jiā shì xiū jiàng biǎo   xìn guān shān chěng cái
bái xià dēng gāo huí shǒu   bān bān zhú zi xiāng jiāng kǒu sān xiāo shěn làng chuí   chī làn zuì lán líng jiǔ
xiāo shū huá xīn jīng   lǎo yán běi jīng yuàn cóng chén chēng tóng diào   zhú guī zhuāng làng míng
míng shǒu xiě guī chǔ   jiě tuō yīng wěi běi zhǔ fēng diào chén   西 táng mèng lěng shāng
píng shēng màn yǎn shuí qīng   chú gǒu yōu zhāi xīng qiě shǔ tóu xián qián jìn shì   rěn pāo jué xiǎo cháo tíng
guān yǒng xiè liú   shí èr qīng ruò sòng chóng lái zhāo 》,   péng xián xiāng jiàn yīng kuáng
jué jiàn rén jiān lüè shì rén   bǎi nián yǎng shì yǒu chén sāo hún zhǐ wēi jué   huà gēng yín huà jiǎ shēn