题画梅二首 其二

元代 王冕
君不见汉家功臣上麒麟,气貌岂是寻常人。又不见唐家诸将图凌烟,长剑大羽联貂蝉。 龙章终匪尘俗状,虎头乃是封侯相。我生山野无能为,学剑学书空放荡。 老来晦迹岩穴居,梦寐未形安可模。昨日冷飙动髭须,拄杖下山闻鹧鸪。 乌巾半岸衣露肘,忘机忽落丹青手。器识可同莘野夫,孤高差儗磻溪叟。 山翁野老争道真,松篁节操梅精神。吟风笑月意自在,只欠鹿豕来相亲。 江北江南竞传写,祝君叹其才尽下。我来对面不识我,何者是真何者假。 祝君放笔一大笑,不须揽镜亦自小。相携且买数斗酒,坐对青山恣倾倒。 明朝酒醒呼鹤归,白云满地芝草肥。玉箫吹来雨霏霏,琪花乱飐春风衣。 祝君许我老更奇,我老自觉头垂丝。时与不时何以为,时与不时何以为,赠君白雪梅花枝。
jūn jiàn hàn jiā gōng chén shàng lín   mào shì xún cháng rén yòu jiàn táng jiā zhū jiāng líng yān   cháng jiàn lián diāo chán
lóng zhāng zhōng fěi chén zhuàng   tóu nǎi shì fēng hóu xiāng shēng shān néng wéi   xué jiàn xué shū kōng fàng dàng
lǎo lái huì yán xué   mèng mèi wèi xíng ān zuó lěng biāo dòng   zhǔ zhàng xià shān wén zhè
jīn bàn àn zhǒu   wàng luò dān qīng shǒu shí tóng shēn   gāo chà pán sǒu
shān wēng lǎo zhēng dào zhēn   sōng huáng jié cāo méi jīng shén yín fēng xiào yuè zai   zhǐ qiàn 鹿 shǐ lái xiāng qīn
jiāng běi jiāng nán jìng chuán xiě   zhù jūn tàn cái jìn xià lái duì miàn shí   zhě shì zhēn zhě jiǎ
zhù jūn fàng xiào   lǎn jìng xiǎo xiāng xié qiě mǎi shù dǒu jiǔ   zuò duì qīng shān qīng dǎo
míng cháo jiǔ xǐng guī   bái yún mǎn zhī cǎo féi xiāo chuī lái fēi fēi   huā luàn zhǎn chūn fēng
zhù jūn lǎo gēng   lǎo jué tóu chuí shí shí wéi   shí shí wéi   zèng jūn bái xuě méi huā zhī