题画龙

元代 高明
何人咒缩昆明水,一夜溪边红叶起。银河捲上洞庭峰,橘树寒烟秋色里。 恍如陵阳窦子明,又疑句曲茅初成。淋漓元气无青冥,马发摇动天瓢倾。 乾坤万里苏旱暍,草木无言生意悦。归来高卧碧潭云,独抱神珠弄明月。
rén zhòu suō kūn míng shuǐ   biān hóng yín juǎn shàng dòng tíng fēng   shù hán yān qiū    
huǎng líng yáng dòu míng   yòu máo chū chéng lín yuán qīng míng   yáo dòng tiān piáo qīng    
qián kūn wàn hàn   cǎo yán shēng yuè guī lái gāo tán yún   bào shén zhū nòng míng yuè