题画李白真

宋代 陈师道
君不见浣花老翁醉骑驴,熊儿捉辔骥子扶。 金华仙伯哦七字,好事不复千金模。 青莲居士亦其亚,斗酒百篇天所借。 英姿秀骨尚可似,逸气高怀那得画。 周郎韵胜笔有神,解衣磅礡未必真。 一朝写此英妙质,似悔只识如花人。 醉色欲尽玉色起,分明尚带金井水。 乌纱白紵真天人,不用更著山岩里。 平生潦倒饱丘园,禁省不识将军尊。 袖手犹怀脱靴气,岂是从来骨相屯。 仰视云空鸿鹄举,眼前纷纷那得顾。 是非荣辱不到处,只恐朝来有新句。 勿吾身後不要名,尚得吴侯费百金。 江西胜士与长吟,後来不忧身陆沉。
jūn jiàn huàn huā lǎo wēng zuì   xióng ér zhuō pèi zi  
jīn huá xiān ó   hǎo shì qiān jīn  
qīng lián shì   dǒu jiǔ bǎi piān tiān suǒ jiè  
yīng 姿 xiù shàng shì   gāo huái 怀 de huà  
zhōu láng yùn shèng yǒu shén   jiě bàng wèi zhēn  
zhāo xiě yīng miào zhì   shì huǐ zhǐ shí huā rén  
zuì jǐn   fēn míng shàng dài jīn jǐng shuǐ  
shā bái zhù zhēn tiān rén   yòng gèng zhù shān yán  
píng shēng liáo dǎo bǎo qiū yuán   jìn shěng shí jiāng jūn zūn  
xiù shǒu yóu huái 怀 tuō xuē   shì cóng lái xiāng tún  
yǎng shì yún kōng hóng 鸿   yǎn qián fēn fēn de  
shì fēi róng dào chù   zhǐ kǒng zhāo lái yǒu xīn  
shēn hòu yào míng   shàng hóu fèi bǎi jīn  
jiāng 西 shèng shì cháng yín   hòu lái yōu shēn chén