题花光梅十首 其一 悬崖放下

宋代 王柏
著脚孤高太出奇,冯空斜落两三枝。大风动地吹崖裂,正是冰姿蕴藉时。
zhù jiǎo gāo tài chū   féng kōng xié luò liǎng sān zhī fēng dòng chuī liè zhèng   shì bīng yùn 姿 jiè shí