题画二首 其二

明代 李东阳
元猿倦向青林坐,声断长空碧云破。林间疏网落蜘蛛,正向连蜷掌中堕。 丝轻臂软如不胜,欲掣未掣还腾腾。极知物性解人意,应向画图观世情。 由来异类有强弱,幸是相逢不相虐。犹胜虚堂万缕丝,无数飞虫挂墙角。
yuán yuán juàn xiàng qīng lín zuò   shēng duàn cháng kōng yún lín jiān shū wǎng luò zhī zhū zhèng   xiàng lián quán zhǎng zhōng duò    
qīng ruǎn shèng   chè wèi chè hái téng téng zhī xìng jiě rén yīng   xiàng huà guān shì qíng    
yóu lái lèi yǒu qiáng ruò   xìng shì xiāng féng xiāng nüè yóu shèng táng wàn   shù fēi chóng guà qiáng jiǎo