题画二首

明代 唐寅
长松落阴满苍苔,四面轩窗向水开。 何限晚凉消不得,隔溪分看待人来。
cháng sōng luò yīn mǎn cāng tái   miàn xuān chuāng xiàng shuǐ kāi
xiàn wǎn liáng xiāo   fēn kàn dài rén lái