题化度寺竹间亭

宋代 黄公度
羸骖踏遍乱山青,薄宦羁人醉未醒。 破午停鞭得幽寺,眼明初见竹间亭。
léi cān biàn luàn shān qīng   báo huàn rén zuì wèi xǐng  
tíng biān yōu   yǎn míng chū jiàn zhú jiān tíng