题画虫鸟

宋代 赵文
泥行郭索其神全,枯枝独抱吟风仙。 细腰追逐相后先,画眉双栖斗婵娟。 一鸣一止俱自然,老猴如鬼踞石边。 游蜂何为过其前,水禽伺鱼双眼穿。 久而无得倦欲眠,鸜之鹆之高树巅。 俯视螳臂为垂涎,之虫不作名利牵。 饮啄之外何所便,人生扰扰真可怜。 笑谈对面森戈鋋,王侯蝼蚁俱埃烟。 大年未可笑小年,世间唯有虫能天。
xíng guō suǒ shén quán   zhī bào yín fēng xiān  
yāo zhuī zhú xiāng hòu xiān   huà méi shuāng dòu chán juān  
míng zhǐ rán   lǎo hóu guǐ shí biān  
yóu fēng wéi guò qián   shuǐ qín shuāng yǎn chuān 穿  
jiǔ ér de juàn mián   zhī zhī gāo shù diān  
shì táng wèi chuí xián   zhī chóng zuò míng qiān  
yǐn zhuó zhī wài suǒ biàn 便   rén shēng rǎo rǎo zhēn lián  
xiào tán duì miàn sēn chán   wáng hóu lóu āi yān  
nián wèi xiào xiǎo nián   shì jiān wéi yǒu chóng néng tiān