题花

宋代 寇准
繁花昨夜香苞裂,露裛风吹照野时。 能与离人添怅望,一时留与子规啼。
fán huā zuó xiāng bāo liè   fēng chuī zhào shí  
néng rén tiān chàng wàng   shí liú guī