题画

南北朝 王寂
人间龙象风骨奇,癯者精悍老不疲。得非石林洪觉范,参寥佛印相追随。 茶瓜却去香火冷,曦驭不转松阴迟。口钳未欲作诗债,坐隐聊尔逃禅痴。 黑矜骤胜见颜色,白负少衄方低眉。宣州一著太容易,瓜葛争道真儿嬉。 吾闻懒瓒有道者,寒涕不收从垂颐。又闻作止俱是病,况此念念倾人危。 何如四脚棋盘一色子,一局展转无成亏。
rén jiān lóng xiàng fēng   zhě jīng hàn lǎo de fēi shí lín hóng jué fàn   cān liáo yìn xiāng zhuī suí
chá guā què xiāng huǒ lěng   zhuǎn sōng yīn chí kǒu qián wèi zuò shī zhài   zuò yǐn liáo ěr táo chán chī
hēi jīn zhòu shèng jiàn yán   bái shǎo fāng méi xuān zhōu zhù tài róng   guā zhēng dào zhēn ér
wén lǎn zàn yǒu dào zhě   hán shōu cóng chuí yòu wén zuò zhǐ shì bìng   kuàng niàn niàn qīng rén wēi
jiǎo pán shǎi   zhǎn zhuǎn chéng kuī