题洪驹父徐师川诗后

宋代 李彭
籍甚洪崖孙,高寒欲无敌。徐郎聘君后,挺挺百夫特。 堂堂无双公,户外满屦迹。虎豹雄牙须,侪流甘辟易。 徐诗到平澹,反自穷艰极。周鼎无款识,赏音略岑寂。 阴何不支梧,少陵颇前席。洪语自奇崄,馀子伤剽贼。 大似樊绍述,文字各识职。二子辨饤饾,鄙夫与下客。 粢食荐铏羹,熊蹯杂象白。殿最付公议,吾言可以默。
shèn hóng sūn   gāo hán láng pìn jūn hòu tǐng   tǐng bǎi    
táng táng shuāng gōng   wài mǎn bào xióng chái   liú gān    
shī dào píng dàn   fǎn qióng jiān zhōu dǐng kuǎn zhì shǎng   yīn lüè cén    
yīn zhī   shǎo líng qián hóng xiǎn   zi shāng piāo zéi    
shì fán shào shù   wén shí zhí èr zi biàn dìng dòu   xià    
shí jiàn xíng gēng   xióng fán xiàng bái diàn zuì 殿 gōng   yán