题何同德独善斋

元代 邓雅
兼善固所欲,赋命有穷通。独善匪傲世,舍义将焉从。 侃侃同德父,学积于厥躬。守已无外慕,养气恒内充。 岩穴托冥栖,幽轩眄筠松。陶然有真乐,俯仰天地中。 岂徒善一身,庶几厉浇风。
jiān shàn suǒ   mìng yǒu qióng tōng shàn fěi ào shì shě   jiāng yān cóng    
kǎn kǎn tóng   xué jué gōng shǒu wài yǎng   héng nèi chōng    
yán xué tuō míng   yōu xuān miǎn yún sōng táo rán yǒu zhēn   yǎng tiān zhōng    
shàn shēn   shù jiāo fēng