题横溪坊客馆二首

宋代 郑刚中
吹暖东风自不忙,徐徐一例与芬芳。 轮皴倚岸老杨树,也向梢头开嫩黄。
chuī nuǎn dōng fēng máng   fēn fāng
lún cūn àn lǎo yáng shù   xiàng shāo tóu kāi nèn huáng