题横山寺

唐代 戴叔伦
偶入横山寺,湖山景最幽。露涵松翠湿,风涌浪花浮。 老衲供茶碗,斜阳送客舟。自缘归思促,不得更迟留。
ǒu héng shān   shān jǐng zuì yōu hán sōng cuì shī 湿   fēng yǒng làng huā
lǎo gōng chá wǎn   xié yáng sòng zhōu yuán guī   gèng chí liú