题鹤鸣山

唐代 杜光庭
五气云龙下泰清,三天真客已功成。人间回首山川小, 天上凌云剑佩轻。花拥石坛何寂寞,草平辙迹自分明。 鹿裘高士如相遇,不待岩前鹤有声。
yún lóng xià tài qīng   sān tiān zhēn gōng chéng rén jiān huí shǒu shān chuān xiǎo  
tiān shàng líng yún jiàn pèi qīng huā yōng shí tán   cǎo píng zhé fēn míng
鹿 qiú gāo shì xiāng   dài yán qián yǒu shēng