题何监丞画山水歌

元代 戴良
至正以来画山水,秘监何侯擅其美。 帝御宣文数召见,抽毫几动天颜喜。 有时诏许阅内储,名笔班班世所无。 王吴李范已心识,余者山堆皆手摹。 海内画工亦无数,才似何侯岂多遇。 权门贵戚虚左迎,往往高堂起烟雾。 人间一笔不可得,门外车徒谩如织。 叶君使还亲集送,乘兴始肯留真迹。 于时在座总儒冠,王郑歌辞晚更妍。 岂无片语道离恨,见侯之画笔尽捐。 此画携归在乡县,万壑千岩眼中见。 却忆都门送别时,回头瞥睹西山面。 莫言短幅仅盈咫,远势固当论万里。 既似山河月里明,复同衡霍牖中起。 叶君眼力老愈光,爱之不减云锦章。 年来行橐尽抛弃,惟将此纸十袭藏。 何侯迁官定何处,有客披图正倾慕。 北骑南辕倘相值,烦君为我致毫素,请侯一写沧洲趣。
zhì zhèng lái huà shān shuǐ   jiān hóu shàn měi  
xuān wén shù zhào jiàn   chōu háo dòng tiān yán  
yǒu shí zhào yuè nèi chǔ   míng bān bān shì suǒ  
wáng fàn xīn shí   zhě shān duī jiē shǒu  
hǎi nèi huà gōng shù   cái shì hóu duō  
quán mén guì zuǒ yíng   wǎng wǎng gāo táng yān  
rén jiān   mén wài chē mán zhī  
jūn shǐ 使 hái qīn sòng   chéng xìng shǐ kěn liú zhēn  
shí zài zuò zǒng guān   wáng zhèng wǎn gèng yán  
piàn dào hèn   jiàn hóu zhī huà jǐn juān  
huà xié guī zài xiāng xiàn   wàn qiān yán yǎn zhōng jiàn  
què dōu mén sòng bié shí   huí tóu piē 西 shān miàn  
yán duǎn jǐn yíng zhǐ   yuǎn shì dāng lùn wàn  
shì shān yuè míng   tóng héng huò yǒu zhōng  
jūn yǎn lǎo guāng   ài zhī jiǎn yún jǐn zhāng  
nián lái xíng tuó jǐn pāo   wéi jiāng zhǐ shí cáng  
hóu qiān guān dìng chǔ   yǒu zhèng qīng  
běi nán yuán tǎng xiāng zhí   fán jūn wèi zhì háo   qǐng hóu xiě cāng zhōu