题和弟所居桐树

宋代 刘敞
卜隐谢林薮,考槃寄闾里。嘉树为我徒,清风濯尘耳。 手披漆园书,身拟长梧子。穷秋忽感悲,埽榻且欢喜。
bo yǐn xiè lín sǒu   kǎo pán jiā shù wèi   qīng fēng zhuó chén ěr
shǒu yuán shū   shēn zhǎng qióng qiū gǎn bēi   sào qiě huān