题郝内翰书所作梦观琼花赋后

元代 张翥
钓鱼山前龙上天,武昌城外走蜀船。老奸欺国驰露布,使者坐囚吞雪毡。 溃兵一夜甲填水,血污木棉花下鬼。岂知老仙方卧游,鹤背天风扶梦起。 颓云抉月光西流,玉箫声断江声愁。露华泣尽琼树死,广陵春色寒于秋。 百年遗赋人争重,劲墨遒毫精爽动。节旄零落喜生还,回首江南已如梦。 花神换根春更芳,想像月色扃馀香。楚招无人青鸟去,公不少留涕泗滂。
diào shān qián lóng shàng tiān   chāng chéng wài zǒu shǔ chuán lǎo jiān guó chí shǐ   zhě 使 zuò qiú tūn xuě zhān    
kuì bīng jiǎ tián shuǐ   xuè mián hua xià guǐ zhī lǎo xiān fāng yóu   bèi tiān fēng mèng    
tuí yún jué yuè guāng 西 liú   xiāo shēng duàn jiāng shēng chóu huá jǐn qióng shù guǎng   líng 广 chūn hán qiū    
bǎi nián rén zhēng zhòng   jìn qiú háo jīng shuǎng dòng jié máo líng luò shēng huán huí   shǒu jiāng nán mèng    
huā shén huàn gēn chūn gèng fāng   xiǎng xiàng yuè jiōng xiāng chǔ zhāo rén qīng niǎo gōng   shǎo liú pāng