题郝陵川琼花赋后

唐代 王翰
后土祠前春未归,扬州城下塞鸿稀。仙人种玉云迷洞,使客挥毫露湿衣。 共道肝肠如铁石,谁知咳唾有珠玑。茂陵属国诗虽好,空向羊群看雪飞。
hòu qián chūn wèi guī   yáng zhōu chéng xià sāi hóng 鸿 xiān rén zhǒng yún dòng   shǐ 使 huī háo shī 湿
gòng dào gān cháng tiě shí   shéi zhī tuò yǒu zhū mào líng shǔ guó shī suī hǎo   kōng xiàng yáng qún kàn xuě fēi