题汉阳招真亭

宋代 贺铸
大别山颠清沔尾,飞亭迢嶢带云起。 清狂使君初燕喜,拍手招呼黄鹤子。 玄津炼出太阳酥,手葺胎发蒙头颅。 每夸久落北酆籍,岂意齎恨归黄垆。 越客登临兴何有,愁不能言病妨酒。 残阳云梦窅然深,尚欲开襟吞八九。 羽驾飘颻安在哉,使君余迹已尘埃。 但见庾令楼横烟树杪,角声催月渡江来。
bié shān diān qīng miǎn wěi   fēi tíng tiáo yáo dài yún
qīng kuáng shǐ 使 jūn chū yàn   pāi shǒu zhāo hu huáng zi
xuán jīn liàn chū tài yang   shǒu tāi mēng tóu
měi kuā jiǔ luò běi fēng   hèn guī huáng
yuè dēng lín xīng yǒu   chóu néng yán bìng fáng jiǔ
cán yáng yún mèng yǎo rán shēn   shàng kāi jīn tūn jiǔ
jià piāo yáo ān zài zāi   shǐ 使 jūn chén āi
dàn jiàn lìng lóu héng yān shù miǎo   jiǎo shēng cuī yuè jiāng lái