题杭州天竺寺

唐代 张祜
西南山最胜,一界是诸天。上路穿岩竹,分流入寺泉。 蹑云丹井畔,望月石桥边。洞壑江声远,楼台海气连。 塔明春岭雪,钟散暮松烟。何处去犹恨,更看峰顶莲。
西 nán shān zuì shèng   jiè shì zhū tiān shàng chuān 穿 yán zhú   fēn liú quán
niè yún dān jǐng pàn   wàng yuè shí qiáo biān dòng jiāng shēng yuǎn   lóu tái hǎi lián
míng chūn lǐng xuě   zhōng sàn sōng yān chǔ yóu hèn   gèng kàn fēng dǐng lián