题海宁吴筠轩山水窠木卷

元代 舒頔
世间名士多爱竹,为爱扶疏伴幽独。虚心直节傲雪霜,尽日相看看不足。 松萝山下延陵裔,自号筠轩咏淇澳。明窗净几泚霜毫,煖日晴风弄苍玉。 有时乘兴写山水,复貌时人真面目。一丘一壑胸次奇,万貌万形心匠蓄。 潇潇洒洒声秋轩,瑟瑟琅琅撼昏屋。我家昔寓湘江滨,此君与我情最亲。 别来廿载世离乱,踪迹萍梗无音尘。适与筠轩偶相见,一笑袖拂松萝昏。 怡然赠我一幅画,沧江万顷波粼粼。远岫云开虎啸月,疏林霜落鸿来宾。 抱琴疑是林和靖,谷口又类郑子真。扁舟荡漾空阔际,芦花两岸纷缤缤。 感子高情写幽趣,世无管鲍行踆踆。明朝渔翁约我度溪曲,彷佛又似桃源人。
shì jiān míng shì duō ài zhú   wèi ài shū bàn yōu xīn zhí jié ào xuě shuāng jìn   xiāng kàn kàn    
sōng luó shān xià yán líng   hào yún xuān yǒng míng chuāng jìng shuāng háo nuǎn   qíng fēng nòng cāng    
yǒu shí chéng xìng xiě shān shuǐ   mào shí rén zhēn miàn qiū xiōng wàn   mào wàn xíng xīn jiàng    
xiāo xiāo shēng qiū xuān   láng láng hàn hūn jiā xiāng jiāng bīn   jūn qíng zuì qīn    
bié lái niàn 廿 zǎi shì luàn   zōng píng gěng yīn chén shì yún xuān ǒu xiāng jiàn   xiào xiù sōng luó hūn    
rán zèng huà   cāng jiāng wàn qǐng lín lín yuǎn xiù yún kāi xiào yuè shū   lín shuāng luò hóng lái 鸿 bīn    
bào qín shì lín jìng   kǒu yòu lèi zhèng zhēn piān zhōu dàng yàng kōng kuò   huā liǎng àn fēn bīn bīn    
gǎn zi gāo qíng xiě yōu   shì guǎn bào xíng qūn qūn míng cháo wēng yuē páng   yòu shì táo yuán rén