题孤竹

明代 王恭
直节何辞老石根,几回风雨共苔痕。自从悟得孤生意,行到梁园却厌繁。
zhí jié lǎo shí gēn   huí fēng gòng tái hén cóng shēng   xíng dào liáng yuán què yàn fán