题顾正字谿居

唐代 李昭象
高敞吟轩近钓湾,尘中来似出人间。若教明月休生桂, 应得危时共掩关。春酒夜棋难放客,短篱疏竹不遮山。 莫夸恬淡胜荣禄,雁引行高未许闲。
gāo chǎng yín xuān jìn diào wān   chén zhōng lái shì chū rén jiān ruò jiào míng yuè xiū shēng guì  
yīng de wēi shí gòng yǎn guān chūn jiǔ nán fàng   duǎn shū zhú zhē shān
kuā tián dàn shèng róng   yàn yǐn xíng gāo wèi xián