题孤山林隐居祠二首 其一

明代 唐顺之
孤山春欲半,犹及见梅花。笑踏王孙草,言寻处士家。 尘心莹水镜,野服映山霞。岩壑长如此,荣名岂足夸。
shān chūn bàn   yóu jiàn méi huā xiào wáng sūn cǎo yán   xún chǔ shì jiā    
chén xīn yíng shuǐ jìng   yìng shān xiá yán zhǎng róng   míng kuā