题故人山房壁

明代 王恭
薜萝深隐似仙家,半亩荒园祗种茶。涧口香泥行鸟迹,帘前春雨落松花。 遥钟漠漠青林晚,远瀑淙淙白日斜。拂壁为君书此去,明朝相忆隔烟霞。
luó shēn yǐn shì xiān jiā   bàn huāng yuán zhī zhǒng chá jiàn kǒu xiāng xíng niǎo   lián qián chūn luò sōng huā
yáo zhōng qīng lín wǎn   yuǎn cóng cóng bái xié wèi jūn shū   míng cháo xiāng yān xiá