题郭熙山水扇

宋代 黄庭坚
郭熙虽老眼犹明,便面江山取意成。 一段风烟且千里,解如明月逐人行。
guō suī lǎo yǎn yóu míng   biàn 便 miàn jiāng shān chéng
duàn fēng yān qiě qiān   jiě míng yuè zhú rén xíng