题郭信可琴中趣轩

宋代 冯时行
泠泠接吾耳,尘尔非真精。 大音寂无响,瓦砾如雷鸣。 古今滞迷妄,溜溜尘所萦。 落叶随水去,颠风吹残英。 道人了本源,超然契无生。 销溶天所假,浩荡还空明。 视听非耳目,况复求音声。 竹木閟渔社,衡茅落初营。 杖藜候晚收,曳履看春耕。 无为万物逝,不言四时行。 情尘泯绝处,大地皆{经纟换音}韺。 渊明出醉语,能与此理并。 见之偶一笑,呼儿署南荣。 莫作如是观,吾轩本无名。
líng líng jiē ěr   chén ěr fēi zhēn jīng
yīn xiǎng   léi míng
jīn zhì wàng   liū liū chén suǒ yíng
luò suí shuǐ   diān fēng chuī cán yīng
dào rén le běn yuán   chāo rán shēng
xiāo róng tiān suǒ jiǎ   hào dàng hái kōng míng
shì tīng fēi ěr   kuàng qiú yīn shēng
zhú shè   héng máo luò chū yíng
zhàng hòu wǎn shōu   kàn chūn gēng
wéi wàn shì   yán shí háng
qíng chén mǐn jué chù   jiē   { jīng huàn yīn   } yīng
yuān míng chū zuì   néng bìng
jiàn zhī ǒu xiào   ér shǔ nán róng
zuò shì guān   xuān běn míng