题郭氏溪南斋

明代 杨士奇
幽人谐静适,结宇临溪园。溪流清且深,逶迤带平村。 榆柳植我楥,远岫列我门。碧筱播春阴,芙蓉丽秋暾。 远绝往还迹,遂忘廛市喧。坐玩孔氏书,覃思古人言。 玄理日有得,可以祛尘昏。素琴虽无弦,旨酒常在尊。 意至时有适,登高睇澄源。讴吟发舒散,一写中郁烦。 栖迟固夙尚,贵贱命攸存。知分吾所安,谁谓轻华轩。
yōu rén xié jìng shì   jié lín yuán liú qīng qiě shēn wēi   dài píng cūn    
liǔ zhí xuàn   yuǎn xiù liè mén xiǎo chūn yīn   róng qiū tūn    
yuǎn jué wǎng huán   suì wàng chán shì xuān zuò wán kǒng shì shū tán   rén yán    
xuán yǒu de   chén hūn qín suī xián zhǐ   jiǔ cháng zài zūn    
zhì shí yǒu shì   dēng gāo chéng yuán ōu yín shū sàn   xiě zhōng fán    
chí shàng   guì jiàn mìng yōu cún zhī fēn suǒ ān shuí   wèi qīng huá xuān