题归潜洞

元代 魏初
巅崖凿透苔花碧,绕涧风来竹香湿。龙头蜕骨蛰不飞,老壳中枵含古质。 横林六月秋生衣,垂帘冬夜春浮笔。主人梦觉邯郸来,乍得幽深快胸臆。 君不见玉关将军冰雪肌,庙堂谟臣安危机。一发不中群口讥,昨日把笏今扶犁。 谁知赵侯鬓未衰,中流勇退世所推。却愁此志不终遂,再使腾踏今昌期。
diān záo tòu tái huā   rào jiàn fēng lái zhú xiāng shī 湿 lóng tóu tuì zhé fēi   lǎo zhōng xiāo hán zhì
héng lín liù yuè qiū shēng   chuí lián dōng chūn zhǔ rén mèng jué hán dān lái   zhà yōu shēn kuài xiōng
jūn jiàn guān jiāng jūn bīng xuě   miào táng chén ān wēi zhōng qún kǒu   zuó jīn
shéi zhī zhào hóu bìn wèi shuāi   zhōng liú yǒng tuì 退 shì suǒ tuī què chóu zhì zhōng suì   zài shǐ 使 téng jīn chāng