题桂殿秋辞

宋代 李仁本
飞翠盖,走篮与, 乱山千叠为先驱。洞天迎目深且窈, 满耳天风吹步虚。巑兽石, 错虬松,黛岚终日下天风。 杖藜携我恣遥望,缥缈霓裳飞碧空。 金带重,紫袍宽, 到头不似羽衣间。君王若许供香火, 神武门前早挂冠。
fēi cuì gài   zǒu lán  
luàn shān qiān dié wèi xiān dòng tiān yíng shēn qiě yǎo    
mǎn ěr tiān fēng chuī cuán shòu shí    
cuò qiú sōng   dài lán zhōng xià tiān fēng  
zhàng xié yáo wàng   piāo miǎo cháng fēi kōng  
jīn dài zhòng   páo kuān  
dào tóu shì jiān jūn wáng ruò gōng xiāng huǒ    
shén mén qián zǎo guà guān