题孤峰房

宋代 姚镛
云木阴森天气清,杜鹃啼了又啼莺。幽人午枕不成梦,忆得故山春树生。
yún yīn sēn tiān qīng   juān le yòu yīng yōu rén zhěn chéng mèng   shān chūn shù shēng