题关云长庙

宋代 胡寅
西方有幻师,以利行幻术。 利他乃甘言,自利则其实。 曾微证形象,雇喜论恍惚。 可怜亿兆人,明智百无一。 泯然俱受绐,宁以鬼自怵。 疑怖既迫心,祈祷便屈膝。 千载浮屠氏,个个提一律。 云长忠烈士,蜀汉凛三杰。 许身初择义,遇主益秉节。 一受先主知,不为曹公屈。 最后围樊城,许南已无拂。 智略孙吴俦,议徙股胆栗。 惜哉片言戾,壮志遂纡郁。 至今想英风,使我竦毛骨。 庙祀礼则宜,为国有典秩。 而彼天台僧,相此山水窟。 欲缮庐而处,假灵宣鬼物。 章乡城近止,将军此焉没。 斯人兼畏仰,吾计行可必。 唱云暴悍魂,岩壑擅营室。 从吾爱净戒,父子归命佛。 初犹未赫烜,灵响沉寂谧。 奈何无尽翁,作记极词笔。 一毛成万钧,财施日盈溢。 精蓝敞千柱,城旦汹溟渤。 捐身养惰游,小智之所弗。 而况正直神,肯徇智颛汩。 永怀王迹熄,异说竞蠭出。 圣言甚微眇,学士迷祖述。 佛徒窍其柄,高坐弄拳拂。 翕张性命说,自谓了生灭。 孤标类清远,阴趣尽攘夺。 凡民何足算,吾党是可妒。 终始莽如梦,变化暗若漆。 矧希有漏因,便怛无常猝。 推波而助澜,司寇莫能诘。 岂惟兹一庙,淫祀如发密。 谁将驱缁褐,南亩畀巾帻。 幽明无俶扰,典祀不相昵。 坐令宇宙间,礼乐兴炳蔚。
西 fāng yǒu huàn shī   xíng huàn shù
nǎi gān yán   shí
céng wēi zhèng xíng xiàng   lùn huǎng
lián 亿 zhào rén   míng zhì bǎi
mǐn rán shòu dài   níng guǐ chù
xīn   dǎo biàn 便
qiān zǎi shì  
yún zhǎng zhōng liè shì   shǔ hàn lǐn sān jié
shēn chū   zhǔ bǐng jié
shòu xiān zhǔ zhī   wéi cáo gōng
zuì hòu wéi fán chéng   nán
zhì lüè sūn chóu   dǎn
zāi piàn yán   zhuàng zhì suì
zhì jīn xiǎng yīng fēng   shǐ 使 sǒng máo
miào   wèi guó yǒu diǎn zhì
ér tiān tāi sēng   xiāng shān shuǐ
shàn ér chù   jiǎ líng xuān guǐ
zhāng xiāng chéng jìn zhǐ   jiāng jūn yān méi
rén jiān wèi yǎng   xíng
chàng yún bào hàn hún   yán shàn yíng shì
cóng ài jìng jiè   guī mìng
chū yóu wèi huǐ   líng xiǎng chén
nài jìn wēng   zuò
máo chéng wàn jūn   cái shī yíng
jīng lán chǎng qiān zhù   chéng dàn xiōng míng
juān shēn yǎng duò yóu   xiǎo zhì zhī suǒ
ér kuàng zhèng zhí shén   kěn xùn zhì zhuān
yǒng huái 怀 wáng   shuō jìng fēng chū
shèng yán shèn wēi miǎo   xué shì shù
qiào bǐng   gāo zuò nòng quán
zhāng xìng mìng shuō   wèi le shēng miè
biāo lèi qīng yuǎn   yīn jǐn rǎng duó
fán mín suàn   dǎng shì
zhōng shǐ mǎng mèng   biàn huà àn ruò
shěn yǒu lòu yīn   biàn 便 cháng
tuī ér zhù lán   kòu néng
wéi miào   yín
shuí jiāng   nán jīn
yōu míng chù rǎo   diǎn xiāng
zuò lìng zhòu jiān   yuè xīng bǐng wèi