题观音大士像二首 其二

明代 释函是
一泓水树横秋色,半枕松风归鹤声。个里未能忘宿习,因人幻出百千情。
hóng shuǐ shù héng qiū   bàn zhěn sōng fēng guī shēng wèi néng wàng 宿   yīn rén huàn chū bǎi qiān qíng